Nhờ sự giúp đỡ của các bạn và bát đại gia tộc, gia đình của GuiGui đã trở lại như xưa, còn hơn thế nữa, gia đình Gui và Wang đã hợp lại làm 1, tạo thành 1 tập đòan lớn mạnh của Taiwan. GuiGui cũng đã trở về với GuiGui nhí nhảnh và đáng yêu như hôm nào, không còn là người có tâm địa độc ác nữa. Các cô gái giờ đây đã trở thành bạn tốt của nhau. GuiGui và WangZi đã dọn đến căn nhà của Nana để ở. Vậy là giờ đây, 1 nhà có 8 người 1 đứa bé, nhà bên kia thì có 4 người. Và hôm nay, là chủ nhật, ai cũng có việc riêng để làm, người này có hẹn, thì người kia bận đi dự tiệc. Aaron nhận được điện thoại của chị gái mình nên đã ra ngòai từ sớm, Hebe thì phải dẫn Cin đi chơi, Chun và Ella thì chở nhau đi ăn, Jiro và Selina thì dắt nhau đi mua sắm, chỉ còn mỗi Calvin và Genie, Calvin đang nghe điện thoại của em yêu thì
- Ding Dong (tiếng chuông cửa vang lên)
- Của tôi đó phung phí, không cần anh mở cửa đâu (Genie từ trên lầu bay xuống và hét to)
- Xí, ai thèm mở cửa chứ, đồ hám tiền, keo kiệt, ki bo (Calvin lẩm bẩm)
- Ôi Jin, nhớ Jin lắm, vào nhà đi, chờ Ni 1 tí, Ni lên thay quần áo rồi xuống ngay (Genie ôm chầm lấy Jin)
- Xí, gặp trai là tươm tướp, mà trai đẹp không nói, nhìn mặt búng ra sữa thế kia thì đẹp nổi gì (Calvin nói xéo Genie và Jin)
- Ni à, đây là ai, sao ở đây, người làm của các người hả (Jin không vừa đáp lại với nụ cười vô cùng shock)
- Cái gì, ta mà là người làm ư (Calvin tức khí)
- Mặc kệ hắn Jin à, hắn bị điên ấy mà, thôi chờ Ni 1 chút nhé (Genie liếc Calvin rồi quay qua cười nói với Jin)
Khi Genie lên lầu thay quần áo, thì ở dưới này trời đất như sụp đổ, Jin ngồi đó xem báo, Calvin thì nói điện thoại với em yêu, nhưng mắt hai người cứ lườm nhau như kẻ thù (thế thì còn xem báo với nói chuyện sao được). Chẳng qua là 3 hôm trước, Jin gọi điện hẹn Genie chủ nhật đi công viên chơi, nên hôm nay cậu đã đến sớm để đón Genie.
- Jin à, Ni xong rồi, chúng ta đi thôi (Genie bước xuống với bộ váy áo thật dễ thương)
Calvin ngắm Genie mà mặt anh thoáng đỏ, anh lập tức quay đi chỗ khác, để đầu dây điện thoại bên kia la lên í ới. Jin nở nụ cười gian tà, cậu bước đến ôm lấy eo Genie rồi nói
- Đi nào bé cưng (đưa mắt nhìn Calvin)
- Uhm (Genie cười tươi)
- Khoan đã, các người đi đâu (Calvin mặt nóng phừng hỏi)
- Đi đâu kệ tôi, hỏi làm gì, đồ phung phí, không có gì làm gì ở nhà coi nhà đi. (Genie tuông nguyên 1 tràn rồi lôi Jin đi)
- A lô, em yêu hả, hôm nay anh bận, má anh có việc tìm anh, anh không thể đi chơi với em được, lần sau anh đi với em nhá (Calvin quay sang nói nhanh vào điện thoại rồi cúp máy cái rụp)
- Đi với tên đó à, không để cô toại nguyện đâu (Calvin cười nham hiểm)
Thế rồi Calvin đi theo dõi Jin và Genie. Trong thời gian đó thì bên Jiro và Selina có vẻ không ổn cho lắm. Selina đi trên đường mà cứ mơ màng đâu đâu, gặp anh nào hơi đẹp trai chút là la lên oai óai, làm Jiro rất bực mình nhưng đành chịu.
- Ôi anh này đẹp trai quá (Selina chỉ vào anh tiếp viên của siêu thị)
- Hứ, sao đẹp bằng mình (Jiro ngó chỗ khác tự tin)
- Ối anh kia men quá (lại chỉ qua anh chàng vệ sĩ của siêu thị)
- Hứ, sao bằng Jiro thiếu gia ta đây (Jiro tức giận nhưng vẫn tự tin)
- Này khỉ vàng leo cây, sao tôi khen ai ông cũng chen vào thế hả? (Selina tức khí quay qua mắng Jiro)
- Này hậu đậu, tôi có chen vào đâu, tôi có bảo là mấy người cô khen xấu xí đâu, chỉ là không bằng tôi thôi (Jiro cải lại)
- Hứ, không thèm nói với anh (Selina đùng đùng bỏ đi)
- Này, chờ với coi, đống đồ của cô thì sao (Jiro giơ 2 tay lên với 10 túi đồ của Selina)
Selina quay lưng lại lè lưỡi cố ý trêu Jiro, nhưng cô không ngờ là có người sau lưng mình, Jiro hốt hoảng la lên
- Này, cẩn thận đó
- Rầm …. (Selina đâm đầu vào 1 đám người mặt mày bặm trợn)
- Này con bé kia, chán sống hay sao mà dám đụng ông thế hả? (tên bị Selina đụng trúng la lên)
- Gì chứ, cùng lắm là tôi xin lỗi thôi, chưa chi đã hét lên rồi, anh họ hàng nhà heo đấy à, suốt ngày cứ la chí chóe (Selina gân cổ lên cãi)
- Mày dám nói ông là heo hả? Mày chán sống rồi hả con nhỏ vịt đẹt kia? (tên này định giơ tay lên tát vào mặt Selina)
- Dừng tay lại, cô ấy đâu cố ý đụng trúng mấy người, tôi xin lỗi thay cô ấy, nhưng anh là đàn ông con trai, lại đi đánh 1 cô gái sao? Như thế hình như không đúng đó (Jiro chụp tay tên đó lại và nói)
- Kệ tao, thằng oắt con, tao đánh luôn cả mày đó (tên đó hất tay Jiro rồi nói)
- Cứ thử xem (Jiro hất mặt nhìn bọn chúng)
- Mày hay lắm, anh em, đánh hắn cho tao (tên kia ra lệnh cho mấy tên đi theo hắn)
Rồi chúng lao vào đánh nhau với Jiro, Jiro tuy là con nhà giàu nhưng anh cũng là 1 tay đánh đấm có hạng, bọn tép rêu này đâu làm gì được anh. Chỉ sau 5 phút, Jiro đã đốn ngã hết bọn chúng, anh nắm tay Selina dẫn đi, 1 tên trong số bọn chúng rút ra 1 con dao nhỏ lao vào định đâm Jiro, Selina thấy thế liền hét lên
- Chảnh chẹ, coi chừng (Selina vừa hét vừa chạy đến đỡ cho Jiro)
Lúc đó thời gian như ngừng quay, Selina đẩy Jiro té sang 1 bên, tên côn đồ xăm xoi con dao về phía Selina, và rồi
- Phập ……… (con dao cắm thẳng vào bụng của Selina)
- Mày dám làm cô ấy bị thương, mày phải đền tội (Jiro hét lên rồi đá cho tên côn đồ đó té xĩu)
- Mau gọi cấp cứu đi, nhanh lên (Jiro quay qua hét lên với mọi người)
- Selina Ren, cô tỉnh lại đi, đừng làm tôi sợ mà, đừng có chuyện gì nhé, tôi chưa nói cho cô biết là tôi yêu cô mà, Selina Ren (Jiro ôm Selina vào lòng và hét ầm lên)
Xe cấp cứu đến đưa Selina vào bệnh viện, và cả cảnh sát cũng đã đến để bắt bọn côn đồ.
- Wang thiếu gia, chúng tôi sẽ dẫn bọn chúng về đồn, xin cậu bớt giận ạ (ông giám đốc sở cảnh sát năn nỉ Jiro)
- Tôi nói cho ông biết, nếu bọn chúng không bị trừng trị thích đáng, thì ông hãy chuẩn bị rời khỏi cái ghế giám đốc sở cảnh sát của ông đi. (Jiro quát lớn rồi chạy theo xe cấp cứu)
Ngòai phòng cấp cứu, Jiro luôn thầm cầu nguyện là Selina sẽ không sao, anh cứ đi qua đi lại, Selina ở bên trong, còn anh ở ngòai bị lửa thiêu cháy. Anh ước gì người bị thương đó là anh chứ không phải Selina. Khoảng 15 phút sau, tất cả mọi người chạy nhanh tới bệnh viện, thấy Jiro như người mất hồn, họ càng hốt hoảng hơn vì tưởng Selina xảy ra chuyện gì.
- Selina sao rồi, anh nói đi, tên khỉ vàng kia, nói mau (Ella nắm cổ áo Jiro mà hét)
- Ella, bình tĩnh lại đi (Chun ôm lấy Ella)
- Cậu ấy sẽ không sao đâu, đừng quá lo lắng (Genie nói và gục đầu vào vai Jin)
- Phải đó, cậu ấy sẽ không sao đâu, người tốt sẽ không gặp chuyện gì đâu (GuiGui trấn an mọi người)
- Chuyện gì xảy ra vậy, tại sao Selina lại bị như thế (Aaron lên tiếng hỏi)
- Chuyện là thế này …………………………. (Jiro kể lại tất cả mọi chuyện)
- Mấy tên đó, tôi sẽ cho chúng biết tay (Ella tức giận hét lên)
- Ella, bình tĩnh lại, cậu còn như thế thì tớ bảo Chun đưa cậu về nhà đó, đây là bệnh viện chứ không phải cái chợ (Hebe bực mình lên tiếng)
- Mình xin lỗi, mình lo cho Selina nên mình ….. (Ella nhìn thấy ánh mắt sắc lạnh của Hebe liền nhỏ tiếng lại)
- Thôi nào, cậu ấy sẽ không sao mà, Selina tuy mỏng manh nhưng cậu ấy không yếu đuối, mọi người hiểu cảm giác của cậu, nhưng đừng mất tự chủ (Hebe thấy mình hơi quá đáng nên cũng nhỏ nhẹ ôm lấy Ella)
Mọi người ngồi chờ được 1 chút thì có người đến nói là cần làm thủ tục nhập viện, ai cũng lo lắng cho Selina nên họ không để ý tới, ai cũng bị mất tinh thần, chỉ còn mỗi Calvin là bình tĩnh nhất.
- Mọi người cứ ở đây, tôi đi làm thủ tục nhập viện cho cô ấy (Calvin bước nhanh qua Genie và Jin)
Calvin đi được 1 lúc thì bác sĩ mở cửa bước ra, Jiro lao vào nắm chặt lấy bác sĩ và hỏi
- Cô ấy sao rồi, cô ấy không sao chứ ? (sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt Jiro)
- Cô ấy không sao, vết thương tuy lớn nhưng không sâu. Tôi đã giúp cô ấy may lại vết thương rồi, tuy nhiên, cần phải nghỉ ngơi nhiều để tránh vết thương trở nặng. (bác sĩ mồ hồi đầm đìa vì gương mặt Jiro quá đáng sợ)
- Chúng tôi vào thăm cô ấy được chứ (GuiGui hỏi)
- Cũng được nhưng cô ấy bị hốt hoảng quá độ, nên cần yên tĩnh, chỉ 1 người có thể vào thăm cô ấy thôi (ông bác sĩ nói tiếp)
- Jiro, anh vào thăm cậu ấy đi (Hebe lên tiếng)
- ……………
Mọi người nhạc nhiên đổ dồn ánh mắt về phía Hebe, họ ngạc nhiên tại sao Hebe lại để Jiro vào thăm Selina, mà không phải là ai trong số các cô gái ở đây. Calvin vừa đi tới cũng lấy làm ngạc nhiên không kém.
- Gì mà ngạc nhiên thế, tôi chưa hỏi tội anh đâu, dù sao anh cũng đi chung Selina, chứng kiến cậu ấy bị thương, giờ anh vô thăm đi cho khỏi lo lắng, rồi về nhà tôi xử lý anh sau (Hebe nói rồi đến ghế ngồi xuống)
- Vào đi (Aaron đẩy Jiro vào trong)
Jiro vào thấy Selina 1 tay thì đang đo huyết áp, tay kia thì đang truyền dịch, anh rất đau lòng, chỉ mới 2 tiếng đồng hồ mà nhìn cô phờ phạc thấy rõ. Anh đến bên giường và thì thầm
- Mau tỉnh lại nhé hậu đậu, anh vẫn chưa nói em biết là anh yêu em lắm. Đừng rời xa anh chỉ vì vết thương này nha, anh vẫn còn muốn cãi nhau với em đó. Anh cũng không biết rằng anh yêu em từ khi nào, lúc mới gặp em anh cực kì ghét em, vừa hậu đậu lại lanh chanh, nhưng những lúc em như thế, mắt anh không thể nào rời khỏi em. Mỗi tối anh làm bộ rằng anh đi ngủ trước em, nhưng không đúng, anh lên giường và lén nhìn em đó. Còn nữa nha, mỗi lần em bị té là do anh cố ý hét lên làm em té đó. Thôi nói tóm lại là mau tỉnh lại đi. (Jiro nói rồi hôn nhẹ lên môi của Selina)
Anh mở cửa bước ra ngoài thì thấy mọi người nhìn anh với ánh mắt cực kì nham hiểm. Jin đến bên khoác vai anh mà nói
- Yêu Na thì phải hỏi ý của chúng tôi đó nhé, không thì sẽ không được đâu (nháy mắt với 4 cô chị gái của mình)
- Phải đó, đưa tiền đây tôi giúp anh (Gen bon chen đòi tiền)
- Muốn quen Na, coi bộ hơi khó đó nha (Hebe bồi thêm 1 câu)
- Phải lấy lòng bọn này mới đến được với Na đó anh chàng thiếu gia nhà họ Wang ạ (GuiGui vỗ vai Jiro rồi nhoẻn miệng cười)
- Này khỉ vàng, đừng có mà chọc Na khóc đó, nếu nó khóc, tôi sẽ xé xác anh đó (Ella giơ nấm đấm hù dọa)
- Hahahahaha (mọi người cười trước sự tấn công của 5 người dành cho Jiro)
Thế rồi mọi người trở về nhà, để lại 1 người để canh chừng Selina, Jiro được giao nhiệm vụ cao cả này. Khỏi cần nói thì chàng nhà ta mừng phải biết. Về đến nhà mọi người đều mệt mỏi rã rời, ai cũng ngồi phịch xuống ghế, Cin thấy mọi người mệt, chả hiểu mô tê gì nhưng vẫn chạy vào lấy nước đưa cho từng người. Mọi người tuy mệt nhưng thấy bé Cin còn nhỏ mà đã biết quan tâm và trấn an mọi người bằng nụ cười thật tươi khiến mọi người quên đi hết mệt mỏi.
Chap 17
Vì nhiều chuyện xảy ra ngày hôm qua, mọi người đều mệt mỏi rã rời, cho nên hôm nay ai cũng ngủ say như chết, ngay cả Hebe là người thức sớm nhất nhà cũng đến 9 giờ mới bước chân xuống giường. Ngước nhìn chiếc đồng hồ đã quá giờ đi học, mọi người đành cúp học hôm nay, tất cả chuẩn bị đâu đó xong xuôi rồi cùng nhau vào bệnh viện thăm Selina và đem đồ ăn sáng đến cho Jiro. Sau khi Selina tỉnh dậy thì ai nấy đều vui mừng, nhưng Calvin thì khác, anh không cười, cũng chẳng nói gì, cứ suốt ngày ngồi đó lẩm bẩm. Thật ra anh cũng rất mừng vì Selina đã tỉnh lại, mừng vì Jiro và Selina đang có tiến triển tốt, chỉ có điều kể từ khi đi theo dõi lần đi chơi của Jin và Gen thì anh đã trở nên kì lạ. Jin đã biết chuyện gì xảy ra, anh cũng chỉ mỉm cười rồi vẫn cứ thân mật với Gen trước mặt Calvin, cố ý chọc tức anh, nhưng anh chàng Calvin này thiệt là cứ như tên ngốc, suốt ngày chọc giận Gen. Đấy, nói có sách, mách có chứng, cũng như hôm nay, đến lượt Calvin và Gen làm tổng vệ sinh nhà cửa. Calvin đang trong nhà bếp vật lộn với bộ bát đĩa của Gen.
- Xoảng …………….. (tiếng bát đĩa bị rớt xuống nền nhà và vỡ tan tành)
- Anh làm gì thế, anh có biết bộ bát đĩa này nó quý giá cỡ nào không hả, sao lại làm bể chứ? À mà anh có sao không, không bị mảnh chai cắt trúng chứ? (Gen tuy la lên nhưng vẫn quan tâm đến Calvin)
- Xin lỗi, tôi không cố ý (Calvin vẻ mặt hối lỗi)
- Thôi không sao (Gen nói nhưng mặt rất buồn)
Mặc dù nói không sao nhưng trong lòng Gen rất đau, bộ bát đĩa đó là do Hebe tặng khi cô tròn 10 tuổi. Hebe tặng Gen vì biết Gen rất thích nấu ăn, nhưng Gen đã không dám dùng đến bộ bát đĩa này chỉ vì nó vô cùng quý giá đối với cô. Đang đau lòng vì bộ bát đĩa Gen vô tình quơ tay trúng phải 1 chiếc cốc để trên bàn của Calvin, làm nó rớt xuống sàn vỡ tan tành. Cô khom xuống nhặt từng mãnh vỡ lên nhưng vô ý bị đứt tay
- Áh (Gen đau quá hét lớn)
Máu chảy rất nhiều, Gen không biết làm sao đành lấy tay kia nắm chặt vết thương của mình lại. Từ trong phòng bên cạnh, Calvin nghe thấy tiếng động, Calvin chạy như bay lên phòng của mình thì hốt hoảng hét lên, còn to hơn cả tiếng hét của Gen khi nảy
- Cô làm cái quá gì vậy hả bà chằn ki bo, tôi cứ tưởng mỗi mình Selina hậu đậu, ai ngờ cô cũng thế, cô cố ý trả thù tôi hả. (Calvin quát thẳng vào mặt của Gen)
- Tôi … Tôi (Gen ôm tay ấp úng)
- Cô có biết đây là món quà sinh nhật mà tôi yêu quý nhất không hả? (Calvin tiếp tục quát Gen)
- Gì chứ, anh làm bể hết bát đĩa của tôi thì được, còn tôi làm bể lại cái cốc nhỏ xíu của anh thì không được hả? (Gen ức chế hét lại)
- Nhưng tôi đã xin lỗi cô rồi ấy thôi, sao cô thù dai vậy, cô còn vào phòng tôi phá đồ của tôi nữa. (Calvin mắt long lên giận dữ)
- Bốp ………… (Gen tát Calvin 1 cái) Bộ tưởng xin lỗi là xong sao, bộ bát đĩa ấy cũng rất quý đối với tôi anh biết không, nó là do Be đã tặng tôi đó, nó cũng quý giá ngang bằng với cái cốc của anh đó thôi. Thậm chí đối với tôi, nó là vô giá, đối với tôi nó còn quý giá hơn cả mạng sống mình đó (Gen nước mắt chảy dài chạy ra khỏi phòng)
Sau khi Gen bỏ đi, Calvin gom những mãnh vụn bỏ vào sọt rác, anh vào nhà vệ sinh rửa tay thì thấy mặt mình dính đầy máu, anh chợt nhớ lại cái tát của Gen khi nảy không có đau, mà nó còn mát mát lành lạnh. Anh vội chạy ra khắp nhà tìm kiếm cô nhưng không thấy, anh chạy ra đến công viên gần nhà thì thấy Gen đang ngồi khóc thút thít ở 1 băng ghế. Anh định chạy đến xin lỗi và an ủi nhưng chợt nhìn thấy Jin, Calvin vội nép lại sau lưng 1 cái cây ở gần đấy. Jin vừa chạy đến thì Ni ôm chầm lấy Jin mà khóc nức nở.
- Huhuhu Jin ơi, làm sao đây, làm sao đây (Gen vừa khóc vừa nói)
- Ngoan nào, nín đi, có chuyện gì mà Ni khóc nhiều thế (Jin dỗ dành Gen)
- Bộ bát đĩa của Be, bị bể rồi, huhuhu, Ni phải làm sao đây, chắc Be buồn lắm, sẽ trách Ni giữ quà của Be không cẩn thận (Gen càng khóc nhiều hơn)
- Không sao đâu mà, Be sẽ không giận đâu, mà sao lại bể vậy (Jin an ủi Gen)
- Thì là vậy nè ………………. (Gen sụt sùi kể lại cho Jin nghe)
Sau gốc cây kia Calvin đang rất tức giận, Calvin nắm chặt tay đấm thật mạnh vào thân cây rồi bỏ đi. Về phần Gen thì khóc 1 hồi cũng nín, cô không muốn về nhà 1 phần vì không dám gặp Hebe, và cũng đang muốn tránh mặt Calvin. Thế là Jin đành đưa cô đến nhà của Jin. Calvin trên đường về nhà thì như người mất hồn, cứ lơ đãng đâu đâu, anh nhớ lại lúc anh mắng Gen, rồi đến lúc Jin và Gen ôm nhau ngòai công viên, mọi thứ cứ như quay cuồng trong đầu anh. Khoảng 6 giờ tối, mọi người trở về nhà thì hốt hoảng lo sợ khi cửa trước mở tung, trong nhà thì không có mở đèn, dưới bếp thì bát dĩa bể tùm lum, lại còn 1 bóng đen đang ngồi 1 đống thù lù ngay ở sa-lon nữa chứ. Ella nhanh tay mở đèn lên thì mọi người đồng thanh hét lên
- CALVINNNNNNNN
- ………… (Calvin không thèm trả lời lấy 1 câu)
- Cậu sao thế, bị bồ đá hả? (Aaron trêu Calvin)
- Tệ hơn thế (Calvin trả lời 1 cách bí ẩn)
- Hả? Vậy là sao, hay cậu làm con gái nhà người ta phải có bầu, giờ cậu phải chịu trách nhiệm hả? (Chun bon chen)
- Không………. (Calvin đáp lại mà không thèm nhìn lấy Chun)
- Genie đâu rồi, sao từ hồi về đến giờ không gặp cô ấy vậy? (Ella hỏi)
- Đi rồi………….. (Calvin)
- Tất cả im lặng, giờ tới lượt tôi hỏi, thiếu gia Chen, tôi nghĩ chúng ta cần nói chuyện (Hebe nảy giờ quan sát căn nhà và lắng nghe sự việc khó hiểu này rồi mới lên tiếng)
- Thứ 1, Genie đã đi đâu? (Hebe bắt đầu hỏi)
- Đi với bạn trai của cô ấy rồi (Calvin tuy thất thần nhưng vẫn sợ khí lạnh của Hebe)
- Hả ???? (Chun và Ella ngạc nhiên)
- Vậy thì mặt anh sao lại có máu, tay anh tại sao bị thương (Hebe vẫn bình tĩnh hỏi)
- Là máu của Genie, máu của cô ấy, còn tay thì là do tôi tự làm mình bị thương (Calvin sờ lên mặt mà nói)
- Cái gì ??? (Ella lao tới nắm chặt lấy hai cánh tay của Calvin)
- Ella (Hebe trừng mắt nhìn Ella, cô cũng đang rất giận nhưng không nóng nảy như Ella)
- Sự thật là sao? Nói rõ ra nào (Hebe nhấn mạnh từng tiếng)
- Sự thật là …………. (Calvin bắt đầu kể lại mọi sự việc)
Nhưng Calvin đã không nói với mọi người Gen đi đâu, và đi với ai, anh chỉ kể lại sự việc cãi nhau của anh và Gen cho mọi người nghe. Nghe xong câu chuyện, Ella nhìn Hebe rồi nở nụ cười nham hiểm, còn Hebe thì im lặng và bước về phòng, trước khi đi cô có nói
- Đừng lo lắng nữa, băng bó vết thương đi, hôm sau Gen sẽ về
Nói xong cô và Ella bước đi, để lại 1 dấu hỏi to đùng với 3 chàng trai ngơ ngác nhìn nhau. Tối hôm đó, có 2 người không ngủ được, 1 người thơ thẩn thẩn thờ như kẻ ngốc, lo lắng và ghen tức. Còn người kia thì không hiểu tại sao mình lại đau lòng khi bị người đó quát, không hiểu tại sao mình lại lo lắng và không dám gặp mặt người đó.
Chap 18
6 giờ sáng hôm sau, khi Jin đưa Gen về nhà, thì thấy Calvin đang ngồi ngủ gục ở bậc thềm trước cửa. Gen tuy còn giận việc hôm qua, nhưng nhìn thấy vẻ mặt đáng yêu của Calvin thì cơn giận cũng đã vơi đi phần nào. Cùng lúc đó Hebe mở cửa ra ngòai lấy báo buổi sáng, Jin nhảy bổ vô ôm lấy Hebe hôn lấy hôn để vào má cô, vừa hôn vừa nói
- Ôi Bebe bé bỏng của Jin, nhớ Bebe quá, nhớ phát điên luôn nè, muahhhhhh
Đột nhiên Calvin té xuống đất và bất tỉnh, người sốt cao, mồ hôi nhễ nhại, miệng luôn lầm bầm và trong tay vẫn giữ mãi chiếc điện thoại. Mọi người đưa anh vào nhà, thay phiên nhau chăm sóc cho anh. Đến khi ánh nắng chiều tà xen qua khung cửa sổ rọi thẳng vào mặt làm anh tỉnh giấc, anh vội đưa tay lên che nắng nhưng dường như có cái gì đó giữ tay anh lại, nhìn xuống mới biết Gen đang nắm chặt lấy tay anh mà ngủ (chăm sóc bệnh nhân mà ngủ hả trời). Bất giác Calvin nở nụ cười dịu dàng nhìn Gen, anh khẽ lấy tay vuốt mái tóc mượt mà của cô, cô giật mình tỉnh giấc
- Anh tỉnh rồi hả, khỏe hơn chưa, có thầy khó chịu chỗ nào không, để tôi xem anh bớt sốt chưa nào? (Gen cuống lên khi Calvin cứ im lặng)
- Tôi … không sao, mà sao tôi lại ở đây (Calvin nảy giờ mới chịu lên tiếng)
- Anh còn nói nữa, tự nhiên ra ngòai ngủ làm gì, có biết thời tiết dạo này rất bất thường không hả, bộ khỏe khoắn không muốn, muốn bệnh hoạn à, báo hại mọi người lo lắng (Gen bực tức khi Calvin không trân trọng bản thân)
- …………. (Calvin im lặng ko lên tiếng, nhưng trong lòng anh đang suy nghĩ)
- “Mọi người lo lắng, vậy còn em thì sao, em có lo lắng cho tôi không?”
- 38.7 độ, vẫn còn sốt nhưng đã giảm phần nào, anh nghỉ ngơi đi, tôi đi lấy cháo cho anh. (Gen đo lấy nhiệt kế của Calvin)
Sau khi Gen bước ra ngòai, Calvin cũng thay quần áo vì trong lúc ngủ, mồ hôi đổ ra làm anh rất khó chịu. Anh bước vào phòng tắm, đứng dưới vòi sen anh suy nghĩ
- “Tại sao mình cứ khó chịu khi nhìn thấy Jin và Gen bên nhau, tại sao mình lại đau lòng khi cô ấy khóc, tại sao lại lo lắng khi cô ấy qua đêm ở ngòai, lại càng bất an và nhung nhớ mỗi khi không gặp cô ấy?”
- Một hoàng tử đào hoa như mình mà phải khó khăn với những điều này sao, ôi Calvin ơi, mày điên rồi. (Calvin vội xua đi những ý nghĩ trong đầu và nói)
Phòng khách
- Anh ta tỉnh chưa? (Hebe bỏ quyển sách xuống và hỏi khi Gen vừa bước xuống)
- Tỉnh rồi, đang nghỉ ngơi ^^ (Gen cười đáp lại)
- Cậu ấy có hạ sốt chưa? (Aaron mắt dán vào TV và hỏi)
- Chắc chưa chết đâu nhỉ? (Ella đang đánh Chun cũng chen vào)
- Cậu ấy sống dai lắm, không chết đâu Bảo Bối à (Chun vừa bị đánh cũng chạy lại ôm Ella mà nói)
- Mệt quá, muốn biết sao không lên mà thăm hắn, bắt tôi chăm sóc hắn từ sáng tới giờ, mệt đờ người đây này (Gen bực tức khi mọi người cứ mỗi người 1 câu)
- TẠI VÌ CẬU/CÔ LÀ NGUYÊN NHÂN LÀM HẮN NGÃ BỆNH (các anh chị đồng thành làm Gen im bặt)
Hậm hực bê tô cháo lên phòng, Genie tưởng Calvin còn nằm trên giường nên cô đẩy cửa đi vào, không thấy Calvin đâu cô để tô cháo lên bàn rồi đi kiếm, nghe tiếng nước chảy trong nhà tắm, cô thấy anh còn sốt mà đã đi tắm, chẳng suy nghĩ gì đã lao ngay vào nhà tắm lôi anh ra mắng cho 1 trận
- Anh điên đấy à, còn sốt mà lại đi ngâm nước thế kia hả, muốn chết lắm sao?
- Cô ……………. (Calvin quá bất ngờ không nói nên lời)
- Cô cô gì ở đây, đã bảo nghĩ ngơi còn cãi bướng đi tắm, anh hết thuốc chữa rồi (Genie tiếp tục mắng Calvin)
- Cô có biết mình đang ở trong tình trạng nào không hả? (Calvin mặt đỏ như ăn ớt lên tiếng hỏi)
Gen giật mình nhìn Calvin từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên, rồi nhìn thẳng vào mặt đỏ như gấc của Calvin, mặt cô cũng chuyển dần từ trắng sang hồng, hồng sang đỏ, sau đó là bốc khói và
- ÁHHHHHHHHHHHH (tiếng thét kinh hoàng được phát ra từ Genie)
- Anh là đồ dê xòm, xấu xa, sao anh ăn mặc như thế hả, mau biến ngay cho tôi (Genie nhắn mắt đánh tới tấp vào người Calvin)
- Dừng lại (Calvin nắm chặt tay Genie lại) Cô nên nhớ cô là người lôi tôi ra khỏi nhà tắm đấy nhé, cô mới là dê xòm, giờ thì mau ra kia cho tôi thay quần áo (mặt đỏ cà chua nhưng anh vẫn còn bình tĩnh)
Genie mặt đỏ chạy ra ngòai để cho Calvin thay quần áo, sau khi thay xong, Calvin chậm rãi bước ra và nói
- Không sao, lỗi của tôi. Mà cho hỏi nha, sao tối qua anh lại ngủ ngòai kia? (Genie cười lém lĩnh)
- “Không xong rồi, chẳng lẽ mình nói là mình đợi cô ấy sao, không được, hoàng tử đào hoa như mình đâu thể mất mặc như thế được” (Calvin suy nghĩ)
- Weyyy, tôi hỏi anh đó, sao không trả lời (Genie giục Calvin trả lời)
- Ơ thì tôi nói chuyện điện thoại với bạn gái tới gần sáng, rồi ngồi ngủ gục ở ngòai đó luôn (Calvin vì sĩ diện nên nói thế)
- Thế chiếc cốc tôi làm bể, là do bạn gái anh tặng (Genie tức giận như cố kiềm chế)
- Phải, là do cô ấy tặng, nhưng …….. (Calvin nói với chất giọng dịu dàng như đau khổ)
- Tôi hiểu rồi, anh không cần nói nữa, anh ăn cháo đi, tôi có việc, tôi đi trước (Genie ngắt lời Cal sau đó đi ra khỏi phòng, cố che đi giọt nước mắt của mình)
Genie đi lang thang trên đường từ khi ra khỏi nhà cho đến tối, cô có cảm giác nhói đau khi Calvin trở nên dịu dàng khi nhắc vè cô bạn gái đó, Genie cảm giác như mình là kẻ đến sau, người thua cuộc, đưa tay lên quẹt nước mắt, Gen cố nở nụ cười đau khổ. Bước chân vào bệnh viện, Genie muốn đến thăm Selina nhưng khi bước trên trước cửa thì Genie lại quay lưng ra đi, vì bên trong Jiro và Selina đang tình cảm trao nhau nụ hôn nồng nàn đắm đuối. Sau khi rời khỏi bệnh viện, Genie lang thang ngắm cảnh đêm đường phố, chợt có 1 đám lưu manh đến phá rối Genie, đang không được vui, lại còn bị làm phiền, Genie rất tức giận, đánh đám lưu manh tơi bời hoa lá, vừa đánh vừa lôi tên Calvin ra mà mắng
- Calvin Chen, anh là tên phung phí đáng ghét
- Calvin Chen, anh là kẻ đào hoa đáng chết
- Tôi sẽ không yêu anh nữa, đi chết đi đồ kẻ trăng hoa ………..
Cứ mỗi câu mắng chữi, là 1 tên lưu manh ngã xuống, đến khi Genie lấy lại bình tĩnh thì bọn lưu manh đã nằm dài dưới đất, lăn qua lộn lại rên la thảm thiết. Chợt điện thoại của Genie reo lên
- Hello, Ella, có chuyện gì thế? (Genie hỏi)
- Này cô bạn thân mến, hiện giờ là 8 giờ 30 tối, cậu đang ở đâu thì mau về nhà,
Hebe đã nói ai trễ giờ cho ngủ ở ngòai đó. (Ella hét lên trong điện thoại)
- Okay, mình về ngay (Genie đáp lại mệt mỏi)
Genie về nhà trong bộ dạng mệt mỏi, cô chẳng thèm ngó ngàng gì đến ai, đi thẳng lên phòng và ngủ 1 giấc đến sáng. Hebe thấy lạ nhưng cũng chẳng thèm hỏi han gì, vì cô ít khi xen vào chuyện của người khác, dù đó có là bạn thân hay ai đi chăng nữa (ôi trời, bạn bè gì kiểu này). Còn Ella thì cứ vô tư giành thức ăn với Chun, hết đánh rồi đấm Chun (lại thêm nàng này vô tư quá trời), Aaron thì cứ nhí nhố cười hô hố xem phim Tom and Jerry. Riêng chỉ có Calvin là để ý đến việc này, nhưng giữa họ đang có chuyện nên anh đành im lặng mà cho qua.
Thế là qua hết 1 ngày nữa rồi, Genie và Calvin tiếp tục giằng co với tình cảm của mình. Jiro và Selina liệu có yên bình với tình cảm hiện giờ? Aaron và Hebe sẽ ra sao? Còn Ella, liệu cô có thôi không ăn hiếp Chun nữa, và có chấp nhận tình cảm của anh?
Sáng hôm sau, Genie thức rất sớm. Genie vừa gấp chăn màn vừa cười vừa hát rất vui vẻ, nhìn cô bây giờ khác hẳn với vẻ đau buồn của hôm qua. Genie tung tăng nhảy chân sáo xuống dưới nhà thì gặp Hebe
- Chào Be, buổi sáng tốt lành nhé ^_____^ (Genie miệng cười toe toét)
Rồi cứ thế lần lượt mọi người đi xuống nhà ăn, dường như tất cả đều sợ Hebe, cô đã ra quy định 6 giờ sáng phải có mặt tại nhà ăn, ai xuống trễ sẽ bị phạt. Mọi người đã có mặt đông đủ nhưng chỉ có Calvin là không thấy đâu hết.
- Cal đâu rồi? Sao cậu ấy không xuống ăn sáng? (Ella hỏi với vẻ quan tâm xen lẫn dịu dàng)
- …….. (Genie im lặng)
- Em có cần phải hỏi về cậu ấy dịu dàng như thế không? (Chun ghen nhưng chỉ lầm bầm)
- À, anh ấy ra ngòai từ sớm rồi, lúc 4 giờ em thức đi vệ sinh thì thấy anh ấy nói điện thoại với ai đó trông vui lắm, nghe như là giọng nữ đó, nghe xong anh ấy chạy đi ngay, còn va vào em nữa nè, đau muốn chết luôn (Cin nói rồi quay sang nhõng nhẽo với Hebe và Aaron)
- Mình ăn xong rồi, mình đi trước đây, hôm nay mình trực lớp (Genie buông đũa rời bàn ăn)
Genie vừa đi khỏi thì tất cả liền chụm nhum lại nhiều chuyện
- Chắc chắn là có chuyện gì rồi? (Aaron lên tiếng)
- Chuyện này nhất định rất to lớn (Ella bon chen)
- Đúng vậy, rất to lớn (Chun hùa theo)
- Ủa nhưng mà chuyện gì mới được (Cin hỏi)
- ……….. AI MÀ BIẾT ĐƯỢC CHỨ (mấy anh chị đồng thanh nói)
Lắc đầu chịu thua với sự nhiều chuyện của mọi người, Hebe dọn dẹp chén bát vào bồn rửa rồi nói
- Đi học nhanh lên, sắp trễ rồi, chiều nay còn phải đi đón Selina xuất viện nữa đó
- TUÂN LỆNH (tất cả đồng thành giơ tay như kiểu chào cờ)
Đến trường, mọi chuyện cũng xảy ra như bình thường, WangZi, Danson và Nana Lin (chị của Cin) đứng chờ mọi người ở trước cổng.
(Chú thích: GuiGui hiện giờ đã chuyển sang trường Thánh Nam , cô giúp đỡ cho hội học sinh rất và trở thành 1 trong Thập Đại Mỹ Nhân của trường.)
Quay trở lại bên đây, vô lớp học, Genie dường như không nghe giảng gì cả, cô ngồi suy nghĩ lung tung, lẩm ba lẩm bẩm 1 mình. Đối với Genie hôm nay từng tiết học trôi qua chán ngắt, đến giờ nghỉ trưa, Genie lững thững bước vào can-teen, đột nhiên cô va vào 1 người con trai nào đó
- AHHHH tên phung phí đáng ghét (Genie hoét toáng lên) (vâng, ??? chính là Calvin đó ạ)
- Tôi thì sao nào, vừa nảy còn xin lỗi giờ lại giở giọng chua ngoa (Calvin nói shock)
- Hi hi, phải rồi, đồ gái hám tiền, hi hi, tôi sẽ cho anh biết thế nào là gái hám tiền, ha ha ha (Genie vừa nói vừa cười rất chi là đểu)
Calvin ớn lạnh với giọng cười của Genie, rùng mình 1 cái rồi anh bỏ đi, anh thực sự chưa biết chuyện gì sắp xảy ra với anh. Hôm ấy Genie nghỉ học 3 tiết cuối, cô đi thẳng về nhà, trong đầu cô đang sắp xếp kế hoạch trả thù Calvin, cô đã quyết tâm cho Calvin biết thế nào là chọc giận cô.
----- Khuya xuống -----
Trong căn nhà của 8 người, à không, phải nói 8 người và 1 đứa bé, có 1 bóng đen đang loay hoay trong tủ quần áo, người đó gom tất tần tật quần áo có trong tủ, từ quần dài tới quần đùi, từ áo dài, áo ngắn tới áo thun ba lỗ, rồi ngay cả những cái underwear …. (eo ơi, gì mà kinh thế). Hình như như thế vẫn chưa đủ, người đó còn lấy máy chụp ảnh chụp lung tung nhưng vẫn không biết chụp gì, chỉ biết là ánh đèn của máy ảnh cứ nhấp nháy liên tục. Vẫn chưa thỏa mãn, người đó còn lấy 1 cây viết (loại mực lâu phai) vẽ vẽ tô tô lên cái gì đó rồi ngất mặt lên trần nhà cười ha hả (nhưng không thành tiếng đâu nhé). Sau đó người ấy vác những thứ mình vừa chôm được lên vai rồi len lén chuồn ra khỏi phòng, đi đến hành lang thì người ấy bị bắt gặp bởi 1 cô bé
- Chị đi đâu vậy chị Nini? (Cin đừng sau lưng Genie hỏi)
- Áhhhh …… (Genie giật mình)
- Chị đi đâu vào đem khuya thế này vậy ạ? (Cin hỏi lại lần nữa với giọng nghi ngờ)
- Chị định đi … đi … ah, chị đi ngắm mặt trời mọc, phải … phải, đi ngắm mặt trời mọc (Genie bí quá đành nói bừa)
- Hả? Nhắm mặt trời mọc vào 12 giờ khuya hả? Cho em theo với ^_____^ (Cin toe toét miệng cười)
- Không được, ủa mà sao giờ này em ở đây, không đi ngủ đi? (Genie vội từ chối và hỏi)
- Em thức khuya đọc kịch bản cho bộ phim mới của em vào ngày mai, chị đi đâu cho em theo với, không thôi em la lên cho cả nhà thức đó, chị nên nhớ chị Selina ghét nhất là mất giấc ngủ nhé với lại chị ấy mới xuất viện, còn chưa khỏe, bây giờ mà ……….. (Cin đe dọa)
- Haizzz Yahhh, thôi được rồi, theo chị nhanh lên (Genie đành chịu thua Cin bởi vì kế hoạch cao cả của mình)
Genie nắm tay Cin dắt ra xe để đi làm kế hoạch của mình, và trước khi đi Genie không quên để lại 1 tờ giấy với vài dòng chữ.
Và thế là có 1 người lớn và 1 đứa bé tay xách nách mang ra xe rồi vọt mất hút trong màn đêm tĩnh mịch, những người còn lại vẫn không hay biết gì mà chìm vào giấc mộng đẹp của riêng mình. Bây giờ để các anh chị ấy ngủ, còn chúng ta theo dõi chị Genie và bé Cin sẽ làm gì nhé.
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại Kenhtruyen.wap.sh chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
Hiện giờ là 1 giờ 30 phút sáng, trên con đường XX ở quốc lộ YY, có một chiếc xe đang bon bon trên đường với vận tốc 100 km/h, chiếc xe chạy đến một khu chợ thật là náo nhiệt. Khu chợ này có tên là Overnight Market (khu chợ suốt đêm), chỉ bán từ 6 giờ chiều đến 6 giờ sáng, chợ này bán đủ thứ, từ quần áo đến thức ăn, từ súng đạn đến dao kéo. Những người đến chợ này có đủ các thành phần, những người ngoại quốc, rồi đến người dân bản địa, đểu đổ nhau về khu chợ này. Genie thắng gấp và dừng xe ngay cửa chợ, cô cùng Cin mang những món đồ cô đã chôm chỉa được đem đến 1 quầy hàng nhỏ, hai người bắt đầu dọn hàng ra. Genie cầm 1 cái loa mini nhỏ và bắt đầu rao hàng.
- Loa Loa Loa ……. Xin mời tất cả mọi người đến đây xem hàng nào? Những ai yêu thích Calvin Chen, cậu con trai độc nhất của nữ diễn viên nổi tiếng châu Á cùng với ông hoàng ngành điện ảnh thì xin mời đến xem. Có tất cả những vật dụng hàng ngày của anh ta, từ quần dài cho đến quần đùi, từ áo dài đến áo ba lỗ, giày đi chơi đến dép mang trong nhà, và còn có cả những tấm ảnh khi anh ta đang ngủ, ăn, uống và chơi đùa mà kể cả phóng viên chuyên nghiệp cũng không chụp được. Mại vô … Mại vô….
Mọi người như dừng hoạt động khi nghe tiếng rao của Genie. Tất cả những người phụ nữ xung quanh đó liền tức tốc quăng hết những thứ đang cầm trên tay mà lao vào quầy hàng của Genie và Cin. Từ bà già cho tới những cô gái trẻ đều chen lấn tưởng chừng như sập luôn cái quầy hàng bé nhỏ của Genie
- Ấy ấy, mọi người bình tĩnh ạ, chị cháu nói còn thiếu. Nếu ai mua trên 10 món đồ, sẽ đc tặng miễn phí số điện thoại cầm tay của Calvin. (Cin nhanh trí rao thêm)
- Làm sao chúng tôi tin các cô có phải bịp bợm hay không, biết đâu đây không phải là Calvin thật sự (1 cô gái lên tiếng)
- Vậy cô xem đây có phải là Calvin Chen không? (Genie cười nửa miệng giơ 1 tấm hình ra)
- Mà tại sao cô có được mấy tấm này hả? (1 người khác hỏi)
- Chị tôi là người hầu nhà đó, mấy món này là do cậu chủ cho chúng tôi bảo đem bán để kiếm tiền ăn quà vặt, còn hình thì do chúng tôi lén chụp đó mà ^___^ (Cin thao thao bất tuyệt)
Thế là mọi người tin lời nói của Genie và Cin, họ giành nhau mua hết món này đến món kia, ai ai cũng mua hơn 10 món để được số điện thoại của Calvin. Có người còn giành tới nổi xé toạt cái quần đùi của Calvin luôn, Genie và Cin thì cứ cười hí ha hí hửng mà đếm tiền. Hai người còn đập tay với nhau ra hiệu chiến thắng. Bán hết quần áo giày dép và hình, hai người thẳng tiến đến nhà hàng đánh chén 1 bữa no say, và trời cũng đã sáng, Genie đưa Cin đến trường quay phim còn cô nàng thì tung tăng trên phố vì chưa đến giờ đi học.
Chap 20 phần 1
Sau khi đi dạo tung tăng trên phố vào sáng sớm, Genie đến thẳng trường học, còn các anh chị ở nhà cũng chuẩn bị đến trường thì đột nhiên Calvin la lên như bị người ta giết chết.
- ÁHHHHHHHHHHHHHHHH CỨU TÔI VỚI TRỜI ƠIIIII (Calvin la lên làm căn nhà rung chuyển)
Dù là nhà có phòng cách âm vẫn nghe thấy tiếng Calvin la, cả nhà lập tức chạy lên xem có chuyện gì, Jiro nhanh chân chạy lên trước, anh tông cửa vào rồi lập tức ra ngòai che mắt Selina lại, tiếp đến là Chun cũng che mắt Ella lại, Aaron cũng muốn che mắt Hebe nhưng không kịp vì Hebe đã bước vào trong phòng rồi. Cảnh tượng hiện giờ thật sự rất buồn cười, Calvin mặt mày như mèo, những vết vẽ nguệch ngoạc đầy trên mặt, chân thì mang vớ chân thì không, mặc 1 cái quần đùi màu đỏ, đang lấy tay che thân. Jiro và Chun 1 tay bịt miệng cười tay kia che mắt Selina và Ella. Aaron thì bò lăn ra đất mà cười, anh cười chảy cả nước mắt, Hebe hơi choáng khi nhìn thấy cảnh này nhưng với tính cách lạnh lùng cô đã lấy lại bình tĩnh tuy nhiên mặt Hebe có hơi đỏ 1 xíu ^__^. (tội lỗi , tội lỗi quá)
- Cậu làm gì vậy NhoNho, sao mà ăn mặc kì cục vậy, hihi nhìn buồn cười quá hahahahah hô hô hô (Aaron nhí nhố vừa hỏi vừa cười)
- Cậu im ngay cho mình, câu muốn chết phải không? (Calvin nghiến răng ken két)
- Thôi nào BuBu, đừng chọc cậu ấy nữa, mà sao cậu không mặc quần áo vào và rửa mặt ra đi (Jiro ra giọng nhưng vẫn cười khúc khích)
- Tớ cũng muốn thay quần áo, muốn rửa mặt, nhưng …. (Calvin mếu máo)
- Quần áo mất hết, loại mực này rửa không ra đúng không? (Hebe nảy giờ mới lên tiếng)
- HẢ????????????? (Selina và Ella đồng thanh)
Tất cả mọi người nhìn xung quanh căn phòng thì quả đúng sự thật, đồ dùng cá nhân của Calvin quả thật không còn 1 món gì, mọi người cứ lo lắng là có trộm, mà trên trộm này biến thái hay sao chỉ trộm mỗi đồ đạc của Calvin.
- Không lẽ là trộm? (Selina hỏi)
- Mình đóan là 1 fan cuồng nhiệt đến tưng tưng của hắn ta (Ella nói và ám chỉ Calvin)
- ……………. (Hebe im lặng, cô giấu đi tờ giấy Genie để lại)
- Uả nhưng mà Genie đâu, và cả Cin, sáng giờ không thấy hai người họ (Chun hỏi)
- Genie đưa Cin đến trường quay rồi, còn bảo là hôm nay cô ấy đến lớp sớm rồi (Hebe đành nói dối)
Sau đó Calvin mượn đỡ quần áo của Chun và Jiro để mặc, bởi vì chiều cao của hai người họ cũng xấp xỉ bằng anh, chỉ mỗi Aaron là thấp hơn nên ko có cho mượn, tuy nhiên Aaron giúp Calvin lau hết những vết vẽ trên mặt.
- Cậu phải cám ơn Hebe đấy nhé, cô ấy mà không đưa chai nước tẩy của loại mực này thì cậu khỏi ra đường nhé (Aaron nói)
- Gì kì vậy, bọn mình cho mượn quần áo sao không cám ơn bọn mình mà cậu bảo cậu ấy phải cám ơn bà chị băng đá kia hả (Chun và Jiro đồng thanh)
- Ơ thì, thì mình phải ưu tiên phái nữ trước chứ, với lại chúng ta là bạn thân, nói cám ơn có khách sáo quá không? (Aaron biết mình lỡ lời nên tìm lí do chống chế)
- Thôi được rồi, đừng cãi nhau nữa, mình đang bực bội nè. (Calvin nổi quạu)
- Mình nghĩ hôm nay cậu ấy không có tâm trí tới lớp đâu (Chun xì xào)
- Bọn mình cũng đóan thế (hai người còn lại gật gù)
- Tên trộm kia, ta, Calvin Chen xin thề, ta sẽ bắt mi trả giá cho hành động điên cuồng của nhà ngươi (Calvin tức tối hét lên)
Cuối cùng thì các anh chị cũng đến trường, duy chỉ có Calvin là ở nhà và gọi người đem đồ đạc đến để thay thế cho những thứ bị mất đi. Khi mấy anh chị bước ra khỏi nhà, mọi người quay đầu lại nhìn thì thấy Calvin đang nắm chặt tay lại mà lẩm bẩm, mấy anh chị che miệng cười khúc khích rồi bước ra ngòai.
Chap 20 phần 2
Khi vừa đến trường Hebe lập tức đi tìm Genie để nói chuyện, Genie đang ngồi nghe nhạc trong lớp, Hebe bước đến và kêu Genie lên sân thượng. Hebe rất thông minh, sau mọi việc xảy ra như thế, cô ấy đã đóan ra được phần nào rồi, nhưng để cho chắc chắn hơn, cô cần gặp Genie để hỏi rõ mọi chuyện.
- ……. (Hebe im lặng nhìn Genie)
- Haizz, đúng là không thể giấu cậu chuyện gì mà (Genie lắc đầu cười)
- Mình kể cậu nghe nhé (Genie mỉm cười)
- ………….. (Hebe không nói gì chỉ gật đầu)
- Từ nhỏ đến lớn, mình đều có tất cả, từ tiền tài đến danh vọng, tình thân và cả tình bạn, duy chỉ có 1 thứ là mình không có, đó là …. (Genie lấp lửng)
- Tình yêu (Hebe chen ngang)
- Đúng vậy, tuy mình có rất nhiều người theo đuổi, 1 tuần mình có thể quen 7 anh chàng, nhưng mình không tìm được người nào thật sự hợp với mình, sau khi đụng độ anh ấy ở phòng hiệu trưởng, rồi dọn vào ở chung 1 thời gian, mình cảm giác như anh ấy là 1 nữa của mình. Tiếc thay đã có 1 người con gái chiếm lấy trái tim anh ấy rồi. Bebe biết không, khi nhắc lại cô ấy, anh ấy rất dịu dàng, không giống với vẻ mặt tự tin, đào hoa hằng ngày đâu. Có lần mình vô ý đã làm bể cái cốc cô ấy tặng, anh ấy rất giận, còn mắng mình nữa, lúc đó mình đau lắm, như có ngàn mũi kim đâm vào tim mình vậy. Và vừa rồi, anh ấy bệnh, mình rất lo lắng cho anh ấy, nhưng anh ấy lại nói chuyện điện thoại với bạn gái đến sáng nên mới bệnh, mình tức lắm, anh ấy không biết quý trọng bản thân, nên mình …… (nói đến đây Genie ngước nhìn Hebe)
- Nên cậu mới lấy hết quần áo của anh ta, rồi còn làm nên biết bao nhiêu là chuyện để chọc tức anh ta. Đúng không? (Hebe hỏi)
- Hi hi, cậu đúng là bạn thân của mình (Genie cười)
- Biết làm sao đây, lúc ở nhà anh ta rất giận, cậu lo mà giải quyết đi, lần này vì
chuyện tình cảm của cậu, mình mắt nhắm mắt mở cho qua vậy (Hebe thở dài)
- Cám ơn cậu. Chuông reng rồi, chúng ta vào học thôi (Genie khoác tay Hebe bước đi)
Khi hai người vừa đi khỏi, ở 1 góc khuất trên sân thượng có 1 người con gái bước ra với khuôn mặt cực kì nham hiểm, trên tay cô ấy còn có những tấm ảnh mà Genie đã bán ở chợ tối qua. Cô ta cười nửa miệng và nói
- Genie Zhou, cô đừng tưởng là người giàu có và được 1 tí xinh đẹp thì hay nhé, tôi không cho cô có cơ hội được gần gũi Calvin đâu. (mụ này vô duyên lắm nè)
Sau đó cô ta lấy điện thoại gọi cho ai đó, với giọng hết sức ngọt ngào (giọng quỷ dữ thì có)
- Anh yêu, em có tin này hay lắm nè (bà này thuộc dạng miệng đường cát bụng dao găm)
- Chuyện gì thế em yêu (chàng trai)
- Thì hình ảnh của anh, quần áo của anh, nói chung mọi thứ của anh bị mất đều
do cô nàng Genie Zhou đem bán hết rồi (cô ta nói với vẻ tội nghiệp)
- Là cô ta thật sao, tại sao chứ, tại sao lại làm thế với Calvin Chen này (thì ra chàng trai đó là Calvin)
Nói rồi Calvin nổi giận và cúp máy. Chiều hôm đó trời mưa rất to, còn có cả sấm sét nữa, Genie về nhà định xin lỗi và trả lại số tiền đã bán được cho Calvin, nhưng anh ấy không nhận và còn to tiếng với Genie. Genie kiềm chế không nổi đã khóc và tát Calvin 1 cái (ôi trời, ông này khóai bị đánh, sis Gen đánh lần này là lần thứ 2 rồi nhé) rồi vụt chạy ra khỏi nhà.
- Đồ ngốc, hằng ngày nói nhiều câu văn chương của Shakespear lắm mà, sao giờ lại trở thành tên ngốc, đầu óc bả đậu vậy hả? (Hebe tức giận) (Sorry fan anh Cal, không cố ý nói anh ấy như thế)
- Tên đần kia, tại sao làm NiNi khóc hả, có biết là cô ấy rất sợ sấm sét không hả, bây giờ đang mưa đó, chạy ra ngòai rất nguy hiểm cho cô ấy, có biết không hả, tên đần chết tiệt (Ella toan đánh Calvin)
- Bỏ đi LaLa, giờ chúng ta đi tìm NiNi trước đã, chuyện này từ từ tính sau, hắn ta sẽ không sống nổi để gặp ba mẹ sau khi chúng ta tìm ra NiNi (Selina khuyên Ella đồng thời cảnh cáo Calvin)
Nói xong cả 3 cô gái đều chạy vèo ra ngòai tìm Genie trong cơn mưa to gió lớn. Trong nhà hiện giờ chỉ còn có 4 chàng trai, Calvin thì vừa giận vừa hối lỗi ngồi thừ ra như tượng ở ghế, 3 anh chàng còn lại cũng bực tức thay cho các cô gái
- Cậu quá đáng đó NhoNho (Chun lên tiếng)
- Tuy cô ấy bán đồ đạc của cậu là không đúng, nhưng người ta là con gái, với lại người ta đã nhận lỗi rồi, cậu còn muốn gì nữa, vả lại số tiền bán được có xứt mẻ của cậu đồng nào đâu. (Jiro thuyết giáo)
- Tớ bó tay với cậu (Aaron không biết nói gì hơn)
Thuyết giáo xong, 3 anh cũng chạy ra ngòai giúp các cô tìm Genie, nhưng dường như vô vọng, không ai tìm ra Genie cả. Trời mỗi lúc mưa càng thêm nặng hạt, sấm sét càng to hơn, những tiếng gầm liên tục phát ra, những tia sáng của sét không ngừng sáng lên. Genie ngồi co rút bên dưới chiếc cầu trượt trong công viên trò chơi. Cô sợ, vừa sợ vừa đau lòng, mặt Genie trở nên tái nhợt, tòan thân đang run lên bần bật, chợt 1 tiếng gầm nổ lên làm Genie phát hoảng và ngất đi. Lúc ngất đi, trong tiềm thức của Genie thấy 1 người con trai đang bế mình chạy đi trong cơn mưa gió, Genie mơ hồ đó là Calvin, nhưng vì quá mệt mỏi, cô đã ngất đi.
Chap 21
Lúc ngất đi, trong tiềm thức của Genie thấy 1 người con trai đang bế mình chạy đi trong cơn mưa gió, Genie mơ hồ đó là Calvin, nhưng vì quá mệt mỏi, cô đã ngất đi.
Thật không như mong muốn của Genie, người bế cô trong cơn mưa không phải là Calvin, mà là Jin, người em trai luôn quan tâm chăm sóc cho cô mặc dù không phải em ruột. Jin bế Genie chạy mà lòng anh đau như cắt, thật ra trong lòng Jin thì 4 người chị là nhất, từ bé 5 người chơi chung với nhau, Jin được các chị quan tâm chăm sóc còn hơn cả ba mẹ, bởi vì ba mẹ có bao giờ ở cạnh họ đâu, suốt ngày chỉ đi công tác xa mà thôi. Jin đưa Genie về nhà, vừa đau lòng, vừa tức giận khi Calvin lại đối xử với Genie như thế. Jin quyết định phải cho Calvin 1 bài học.
Về đến trước cửa nhà, Jin đá tung cánh cửa và bế Genie lên phòng, cùng lúc đó các anh chị cũng đã trở về. Mọi người ai nấy đều lo lắng. Cả 3 cô gái đều chăm sóc cho Genie, bởi vì hiện giờ Genie đang sốt rất cao, mặt mày tái nhợt, trông thật tội nghiệp. Jin quay sang đánh cho Calvin 1 cú vào bụng làm Calvin đau điếng chạng vạng té xuống.
- Tên ngốc kia, lần đầu tiên gặp anh, thấy anh lầm bầm khi tôi và NiNi thân mật, tôi cứ tưởng anh yêu cô ấy, nhưng không ngờ …. Bốp (Jin vừa nói vừa đánh tới tấp vào Calvin)
- Hôm nay tôi sẽ cho anh cảm nhận sự đau đớn giống như NiNi (thêm 1 cú đấm vào mặt)
- Đồ ngu ngốc (lại 1 cú đá vào bụng)
Cứ 1 câu nói, Jin lại đánh Calvin 1 cái. Calvin chỉ giơ tay lên chống đỡ nhưng
không đánh trả. Cả 3 anh kia cũng nhảy vào can ngăn nhưng Calvin không cho, có lẽ vì anh đang tự dằn vặt mình, nên cứ để mặc cho Jin đánh. Thấy mọi người cứ làm ồn mà không giúp được gì, Hebe tức giận và đánh cho mọi người 1 trận. Trong tất cả 5 anh chàng, chỉ có Calvin và Chun là không biết Hebe có võ, nên rất ngạc nhiên, lần đầu tiên mấy anh thấy Hebe tức giận nhưng chưa kịp hòan hồn thì mấy anh đã bị Hebe đá bay ra khỏi phòng rồi.
Hiện giờ thì Nana và GuiGui cũng sang giúp đỡ, các cô gái thay phiên nhau chăm sóc cho Genie, để mặc cho mấy tên con trai ở ngòai đang đánh nhau quyết liệt. Jin nói
- Calvin Chen, tôi thách đấu với anh, nhưng không đánh bây giờ, sau khi NiNi tỉnh dậy, tôi và anh sẽ đánh nhau xem ai xứng đáng với NiNi.
- Ơ .. tôi (Calvin thoáng ngạc nhiên)
- Anh không cần nói nữa, tôi sẽ không bỏ qua cho anh đâu. Nếu tôi thắng thì anh phải xin lỗi và tuyệt đối từ nay không được làm gì tổn hại đến NiNi nữa. (Jin cương quyết)
- ….. (Calvin lắng nghe)
- Còn nếu như tôi thua, tùy anh xử lý (sao giống phim kiếm hiệp vậy trời) (giang hồ quá)
- Được, tôi chấp nhận lời thách đấu của cậu (Calvin suy nghĩ 1 hồi cũng chấp nhận)
Jin thách đấu với Calvin, tuy Calvin đang tự hối hận nhưng với cương vị là hội trưởng hội kiếm đạo, khi người nào thách đấu thì anh đều chấp nhận. Thật ra thì trong thâm tâm, Calvin không muốn thua để mất Genie. Mọi người đều biết Calvin là người giỏi về môn kiếm nhưng mọi người không biết rằng mấy loại võ khác anh cũng thông thạo, còn Jin thì từ nhỏ đã được học hết tất cả các môn võ, và còn phải thường xuyên làm bao cát cho Hebe luyện võ. Cả hai chàng trai đều ngang tài ngang sức.
- Jin, sao lại lấy NiNi ra làm vật thách đấu (Hebe từ trong phòng bước ra)
- Bebe, xin lỗi nhé, sau sự việc này thì Bebe muốn sao Jin cũng chịu (Jin nói)
- Jin …. Jin … (Hebe gọi to)
Nói xong Jin quay lưng bước ra khỏi nhà, để mặc cho Hebe kêu gọi cỡ nào. Sau khi Jin đi khỏi thì Calvin cũng đi lên xe đi mất biệt. Sau hôm đó thì chả ai gặp được Jin hay Calvin, gọi điện thoại bao nhiêu lần cũng không chịu bắt máy.
----- 3 hôm sau -----
Hôm nay thời tiết thật tốt, trời trong xanh không một gợn mây, chim chóc hót vang, ánh mặt trời chiếu rọi qua khung cửa sổ len lõi vào căn phòng bé nhỏ xinh xinh mà Genie đang nằm (tòan hình ảnh về tiền bạc với gái đẹp, thế mà bé nhỏ xinh xinh). Genie choàng tỉnh dậy thì thấy Selina đang ôm con gấu nhồi bông Ella ngủ trên ghế sofa, còn Nana và GuiGui thì ôm lấy chân nhau mà ngủ, Genie khẽ mỉm cười khi những người bạn của mình ngủ trông như những thiên thần.
- Họ đã mệt quá rồi, còn cậu thì sao, đã khỏe hơn chưa? (Hebe mở cửa bước vào)
- Uhm, mình khỏe rồi, xin lỗi đã làm các cậu lo lắng, mà họ mệt hết, còn cậu không mệt hả? (Genie cười và hỏi)
- Cốc ………… (tiếng cốc đầu)
- Sao cậu hỏi câu ngốc nghếch thế? (Ella)
- Bebe chăm sóc cậu nhiều nhất đấy. (GuiGui)
- Trong 5 đứa bọn mình, cậu ấy là mệt nhất đó. (Nana)
- Thôi nào, cậu ấy mới khỏe thôi, các cậu đừng ăn hiếp cậu ấy mà. (Selina)
- Huhuhu, Bebe, Ella đánh mình kìa (Genie giở trò mè nheo)
- Thôi nào, không giỡn nữa, tuy mình mệt, nhưng …. (Hebe đang nói chợt ngừng lại)
- Chuyện gì thế? (Genie hỏi)
Không khí trong phòng chợt chùn xuống, ai nấy cũng đều im lặng đưa mắt nhìn nhau, Genie thì ngạc nhiên nhìn sang Ella, Ella đưa mắt nhìn Selina, Selina rụt rè nhìn Nana, Nana liếc sang GuiGui như muốn nói gì đó, còn GuiGui lại như muốn cầu cứu Hebe. Genie càng bực tức khi mọi người có ý giấu cô việc gì đó.
- Thôi nào mọi người, nói mình nghe có chuyện gì, không nói mình sẽ giận đó nha. (Genie phụng phịu)
- Jin…. (Hebe đang nói thì)
- Thách (tới lượt GuiGui)
- Đấu (Selina)
- Với (Nana)
- Calvin (Ella)
Hebe đưa mắt viên đạn nhìn 4 cô nàng vừa nhảy vô họng mình.
- Các cậu giỏi nhỉ (Hebe)
- Hihi (4 cô cười trừ)
Sau đó 5 người kể cho Genie nghe tất cả mọi việc. Genie hoảng hốt không nói nên lời, tuy biết rằng Calvin làm mình đau lòng, nhưng Genie vẫn lo lắng cho anh ấy, cô vẫn chưa biết rằng ngòai việc giỏi đánh kiếm, Calvin cũng giỏi các môn võ khác. Còn Jin thì khác, cùng nhau lớn lên nên Genie biết rất rõ về Jin, cô lo lắng rằng Jin sẽ làm Calvin bị thương. Hiện giờ trong trái tim Genie thì hình bóng của Calvin đã chiếm 1 vị trí rất quan trọng, nhưng biết làm sao khi họ đã quyết định đánh nhau.
Chiều ngày hôm đó Calvin bước vào nhà với bộ quần áo tả tơi, tơi bời hoa lá. Quần thì ống cao ống thấp, áo thì chỉ còn mỗi cái cổ, tóc tai thì dựng đứng rối nùi, mặt mày tèm nhem, nói tóm lại trông cứ như người rừng mới ra thành thị. Mọi người hốt hoảng khi nhìn thấy cảnh tượng như vậy, Selina yếu bóng vía té xĩu, may mà có Jiro đỡ kịp, Chun thì chạy núp sau lưng Ella, Aaron hét toáng lên bên lỗ tai Hebe, thì bị cô nàng tát cho 1 phát, Danson, Nana, WangZi và GuiGui thì ôm nhau cứng ngắt. Chỉ còn mỗi Genie đang đứng đó há hốc mồm miệng, chưa kịp hỏi gì thì 1 người nữa bước vào nhà, người này cũng không thua gì Calvin, người đó chính là Jin. Tuy nhiên Jin quần áo thì con lành lặn, mỗi tội dính đầy máu, mắt thì bầm, môi thì chảy máu, tay thì sưng, đầu tốc rồi bù xù, nhìn cứ như con ma. Hai người vừa bước vào nhà thì té xĩu cái rầm
----- 2 tiếng sau -----
Calvin và Jin từ từ tỉnh dậy, hai người ngồi dậy thì thấy mình đã được băng bó và thay áo quần sạch sẽ, nhưng dường như hai người cảm nhận được sát khi đang vây quanh mình.
- Jin, nói, 3 hôm nay, trốn ở đâu (Hebe/Selina/Ella/GuiGui/WangZi nghiếng răng ken két)
- Jin lên rừng đánh với khỉ/Mình lên rừng đấu với gấu (Jin/Calvin đồng thanh)
Nói rồi họ giơ mắt nhìn nhau, 8 anh chị thì tức đến sôi máu
- Hèn gì suốt mấy hôm trên rừng, tôi nghe khỉ nó la chí chóe, hóa ra là cậu (Calvin nói)
- Ờ, tui thì nghe gấu nó rú ầm trời, thì ra là anh (Jin đáp lời)
- Anh đập được mấy con gấu (Jin hỏi tiếp)
- Được có 37 con hà, thế còn cậu (Calvin trả lời rồi hỏi lại)
- Tui thì được có 3 con khỉ đực và 43 con khỉ cái (Jin đáp) (bó tay, còn phân biệt
được giới tính nữa chứ)
- Hai người hay nhỉ, cả nhà lo lắng muốn điên luôn, hay người còn bình tĩnh để kể sự tích của mình hả? (8 anh chị bẻ tay rắc rắc)
- Tiêu đời mình rồi (Jin và Calvin lại đồng thanh)
Nói rồi mấy anh chị hết cốc đầu, lại nhéo tai, rồi xông vào tra tấn hai người như thể trả thù cho 3 ngày lo lắng đến mất ăn mất ngủ. Danson, và Nana ngồi đó vừa cắn hạt dưa vừa xem tuồng, lâu lâu Nana quay qua đút hạt dưa cho Danson nữa. Chỉ có Genie là im lặng từ đầu tới cuối, Genie đập bàn cái rầm rồi bỏ ra khỏi phòng. Mọi người nhìn nhau rồi khẽ thở dài, chỉ có hai người kia vẫn chưa biết gì.
Chuyện gì mà Jin và Calvin vẫn chưa biết? Gìơ Genie đã tỉnh, liệu họ có còn giữ lời hứa cho cuộc thách đấu? Chờ chap sau nha.
Chú ý : Bởi vì hiện giờ trong fic có Nana Lin, và biệt danh của Selina cũng là Nana, nên mong các bạn chú ý 1 chút để khỏi lầm nhân vật nhé.